Ước nguyện cuối đời của ông Bùi Tín không thành!

11:09 20/04/2019

Ông Bùi Tín đã qua đời lúc khoảng 1 giờ sáng nay (ngày 11/8/2018) tại Paris – Pháp, hưởng thọ 91 tuổi.

Bùi Tín tại căn hộ nhỏ của ông tại Pháp hồi đầu năm 2018
Bùi Tín tại căn hộ nhỏ của ông tại Pháp hồi đầu năm 2018

Từng là đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam, phó Tổng biên tập báo Nhân dân. Lẽ ra Bùi Tín đã có thể sống và cống hiến cho xã hội như một người anh hùng, một người có công với đất nước. Thế nhưng Bùi Tín lại chọn con đường quay đầu với dân tộc, liên kết với các thế lực phản động xuyên tạc lịch sử chống phá đất nước. Cuối cùng số phận là phải chết lưu vong không kèn không trống ở xứ người.

Khi còn sống ông cầu nguyện được trở về và nhắm mắt xuôi tay tại quê nhà sau nhiều năm lưu lạc đất khách quê người. Ông mong muốn chế độ cộng sản sớm sụp đổ để ông hiên ngang trở về Việt Nam để không mang tai mang tiếng, ông đã chờ đợi gần 30 năm qua. Thế nhưng giờ này cuộc đời ông đã khép lại, với bao dở dang toan tính của riêng mình. Mong muốn của của ông mãi mãi không thành. Ông trở về hư vô, hư không. Và nhiều người nói rằng cái kết cho những kẻ phản bội là sự lãng quên. Chỉ một ước nguyện được trở về đất mẹ trước khi nhắm mắt mà không thành.

Bùi Tín sinh năm 1927 ông có tài làm báo và đã từng giữ chức vụ Đại tá, là người có tham vọng lớn và mắc bệnh thèm địa vị, trước biến cố của các nước trong hệ thống XHCN vào cuối thập niên 90, vốn có tiếng là “nhanh nhạy” nên vị đại tá này cho rằng chỉ vài tháng nữa, nước Việt Nam XHCN rồi cũng sẽ bị sụp đổ và nhanh chóng lên kế hoạch “chiêu hồi” với những mong sẽ quay trở lại với vị thế cao hơn.

Tháng 9 năm 1990 Bùi Tín được cử sang Pháp dự hội nghị hàng năm của báo L’Humanites (Nhân Đạo, báo của Đảng Cộng sản Pháp), do đã cấu kết với các tổ chức chống cộng từ trước, ông Tín trốn ở lại, rồi xin tỵ nạn chính trị tại Pháp, với lý do là để “đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền”.

Ông Bùi Tín thời còn làm ở báo Nhân dân
Ông Bùi Tín thời còn làm ở báo Nhân dân

Và điều tiếp theo có lẽ không cần phải nói chắc mọi người cũng hiểu. Đã chót tay nhúng chàm, đâm lao thì phải theo lao, Bùi Tín không thể làm theo điều mình nghĩ. Ông phải nói, phải viết, phải điên cuồng chống phá đất nước, bởi đó là cái duy nhất mà phía bên kia cần. Nếu không phải vậy, người ta “nuôi báo cô” ông Tín làm gì. Chỉ tội cho người thân, gia đình Bùi Tín. Điều khiến họ xấu hổ là không những ông ngày đêm xuyên tạc nói xấu chế độ đất nước mà còn xuyên tạc và bôi nhọ Hồ Chủ Tịch, người đã hy sinh suốt cuộc đời vì dân, vì nước. Trong khi đó chính Bác là người đã tạo điều kiện để Bùi Tín được phát triển. Và sự kiện Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, Bùi Tín cũng lại trả lời phỏng vấn RFI bôi nhọ vị Tướng kính yêu của cả dân tộc chúng ta.

Song nói cho cùng ông Tín cũng thật đáng thương. 88 tuổi, có lẽ ở tuổi này, giống như bao người khác, Bùi Tín cũng đã nghĩ đến hậu sự của mình. Nếu như những người Việt bình thường khác, ai cũng mong muốn có một mái nhà bình yên, con cháu vui vầy khi về già và nhất là khi ốm đau được người thân chăm sóc, khi ra đi, linh hồn mình được thấy người thân đưa tiễn thương tiếc, khóc than và hơn hết được nằm ở đâu đó gần gũi và được con cháu thỉnh thoảng đến viếng thăm. Tất cả những điều giản dị tưởng như tất yếu với những người bình thường thì với Bùi Tín đó chỉ là những giấc mơ không có thật.

Những hình ảnh cuối đời của ông Bùi Tín
Những hình ảnh cuối đời của ông Bùi Tín

Bùi Tín sống trên căn gác xép chật chội cùng một người phụ nữ và bị người Việt ở hải ngoại nghi kỵ, dò xét. Ngay đến Võ Văn Ái, chủ biên tờ Quê mẹ và Nguyễn Gia Kiểng tờ Thông luận rất phản động cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “phần tử bất hảo không đáng tin”. Còn nhớ, ngày 23/6/2012, trong cuộc nói chuyện tại San Joses – Mỹ, chính Bùi Tín đã bị cộng đồng người Việt tẩy chay, chửi rủa, đuổi khỏi diễn đàn. Còn đâu Đại tá Bùi Tín, Phó Tổng biên tập báo Nhân dân, còn đâu nữa bóng dáng hiên ngang của một viên sỹ quan cấp cao của quân giải phóng Việt Nam có mặt tại dinh Độc lập vào đúng ngày giải phóng đất nước 30/4/1975? Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu. Với đồng lương thất nghiệp nhà nước Pháp cho, Bùi Tín chỉ đủ trả tiền thuê nhà. Thật tội cho Bùi Tín song nghĩ cho cùng đó là cái kết cục tất yếu của những kẻ phản bội, bán nước cầu vinh.

“Trâu chết để da – người chết để tiếng”! Tiếng của ông để lại như là lời cảnh tỉnh đến khổ nhục cho nhiều thế hệ người, đặc biệt là những ai đã và đang “dấn thân” phản dân hại nước. Ông đã trở thành người thiên cổ ở xứ người, từ nay cát bụi hư vô sẽ xoá nhoà đi đôi mắt đậm buồn hối hận của ông – một người có tài mà không có đức.

(Theo Điền Mạch)

Bình luận